đồ hình Phật Giáo Tây Tạng

Đổ hình biểu thị 13 an hộ Tây Tạng
 

     Vào thời Nguyên, có 13 vạn hộ ở Tây Tạng. 13 vạn hộ được phân chia lần lượt như sau: Hơn 6 vạn hộ ở khu vực Hậu Tạng bao gồm Lạp Đôi Giáng, Lạp Đôi Lạc, Giáng Trác, A Lý Mang Vực, Khúc Di, Hạ Lỗ. Hơn 6 vạn hộ thuộc khu vực Tiền Tạng bao gồm Nhã Tạng, Bạc Mộc Toác, Chỉ Cống, Thái Ba, Gia Mã, Gia Vực. Gần 1 vạn hộ ở khoảng giữa Tiền Tạng và Hậu Tạng.

     Đại tạng hímh là tên gọi chung cho một bộ toàn thư tập hợp tất cả các kinh điển Phật giáo. Thời xưa cồn gọi là Nhất thiết kinh, lại lược gọi là Tạng hinh. Nội dung chủ yếu của nó do ba bộ phận kinh, luật, luận tổ thành, nên còn gọi là Tơm tạng kinh, lần lượt là kinh tạng, luật tạng và luận tạng. Kinh là tất cả những lý luận mà đức Phật chỉ dẫn đệ tử tu hành; luật là những quy định cần phải tuân thủ trong cuộc sống hằng ngày do Phật chế định cho tín đổ; luận là những trước thuật lý luận giải thích rõ kinh của đệ tử Phật. “Tạng” có ý là tập hợp, dung nạp.

     Đại tạng bính là một bộ tùng thư cổ tịch tiếng Tạng văn, hình thành vào thế kỷ XII - XIV, Đại tạng hình chia thành hai bộ Cam châu nhĩĐan châu nhĩ.

     Cam châu nhĩ dịch là “Phật ngữ bộ dịch văn” (văn dịch lời Phật), đại thể phân thành Luật bộ, Bát nhã, Hoa nghiêm, Bảo tích, Kinh bộ, Tục bộ và tổng cương mục, bao gồm Hiển, Mật, kinh, luật, là kinh điển đầu tiên của Phật giáo, tương đương với “kinh” và “luật” trong kinh Phật tiếng Hán. Toàn bộ nội dung đều là lời đích thân Phật Đà nói ra.

 

Bình luận